THỞ THÔI CŨNG GHÉT THÌ ĐỂ Ý LỜI NÓI LÀ GÌ, BƠ ĐI MÀ SỐNG CHỨ???
Gia đình tôi có bố mẹ (ông bà - xưng hô hộ cháu) không hoà thuận và 4 anh, chị em khá hoà thuận.
Ông tính ra cũng được gọi là người lành tính nhưng lại là người nhu nhược không có trí tiến thủ sĩ diện và không thể là trụ cột gia đình được.
Còn bà thì bước ra từ dân chợ đi buôn nên luôn mạnh mẽ, tuy nhiên những lời lẽ bà mắng hay nói lại không thể lọt tai, trong suy nghĩ của tôi thì bà là trụ cột gia đình khi tôi còn nhỏ.
Khi còn nhỏ thỉnh thoảng cũng sẽ có những cuộc cãi vã và xô xát giữa ông và bà, nhiều lúc tôi không hiểu nhưng dần dần tôi nghĩ lý do đa phần là bà coi thường ông và nói ra những lời xúc phạm ông khiến ông bẽ mặt. Và vì cậy mình khoẻ hơn bà nên mới động tay với bà.
Tưởng rằng khi anh, em chúng tôi lớn lên rồi thì mọi chuyện sẽ khác, ông bà sẽ hiểu chuyện và sống hoà thuận hơn nhưng không mâu thuẫn ngày càng gia tăng khi ông bà không còn đi làm nữa mà ở nhà, bà chủ yếu làm việc nhà và ông thì cũng có một góc sửa xe ( dù ế) và chủ yếu đi văn nghệ phường. Việc phải nhìn mặt nhau suốt dẫn đến việc khó chịu cả đôi bên.
Nhiều lúc tôi nghĩ đến cả thở thôi bà cũng ghét ông thì sao mà bà để ý lời ông nói làm gì, không mệt mỏi à?
- Tôi thấy bà đọc và chụp tin nhắn của ông và chắc chắn rằng ông có bồ ở đội văn nghệ phường. Trường hợp này tôi nghĩ rất thoáng, bà đã không cho ông được tình cảm gia đình thậm chí tỏ ra thù ghét thì việc ông có qua lại với ai thì cũng đâu có vấn đề gì? Nếu hiện tại bà muốn ông hoàn thành nghĩa vụ của người chồng là chung thuỷ và vun đắp gia đình thì bà phải bỏ ra vốn ít nhất là tình cảm của bà để ông không như vậy. Nhưng không bà luôn ghét bỏ thậm chí trì triết ông thì đâu ra ????
- Bà có một thời quá vất vả rồi nên việc không được ông san sẻ bất kỳ gánh nặng nào dẫn đến việc uất ức và luôn nói xấu , coi thường ông với các con thì tôi hiểu và tôi cũng không muốn can dự nhiều vào vấn đề này. Tôi chỉ thấy bực mình và khó chịu khi ông bà cãi nhau khiến nhà cửa rối tung dù ông bà đã lớn tuổi.
- Ông nhiều lúc sỹ diện hão, ra vẻ dù chả làm được gì cho gia đình. Đúng câu " việc nhà thì nhác mà việc chú bác thì siêng ".
Tôi cũng có hiểu chút là những hàng xóm và bạn của ông tôn trọng ông nên nếu họ có nhờ thì ông cũng vui vẻ ( không biết được) hỗ trợ. Nhưng ít ra dù bà không tôn trọng hay chúng tôi nhiều lúc thiếu tôn trọng ( một phần do thái độ của ông nữa ) thì tối thiểu nhất khi sống chung ông cũng nên tiếp thu lời chúng tôi nói : sống gọn gàng và hỗ trợ việc nhà hơn mới phải.
- Hôm nay bà mắng tôi và coi tôi là kẻ mất dạy . tôi khá ngỡ ngàng và khi nghe hết câu chuyện tôi mới hiểu lý do tại sao tôi phải nghe chửi ngay buổi sáng trước khi đi làm :
Cậu chuyện xảy ra vào tối qua ( 21/4):
# Ở vị trí của tôi:
Tôi đang trong bếp và mắng cháu tôi vì tội không ăn mà ngậm trong miệng rồi nhè ra. Thì nghe thấy ở trên nhà bà nói :
" ** vào mồm ý , *** thẳng vào mồm ý, mất dạy ".
Vì nghĩ rằng bà đang nói quá nặng lời với việc của cháu tôi nên tôi mới quát lên và nói:
" Bà không nói được lời gì hay thì đừng nói gì cả "
Sau đó thì không có sau đó, tôi đi lên phòng và coi cháu tôi học.
# Ở vị trí của bà:
Ông sửa xe và nói với bà Đủ là muốn gả bà đi cho người khác, ông thiếu gì ( vợ????)
Bà ở trong nhà và nghe được câu đó nên tỏ ra rất bực tức và chửi ông mất dạy, *** vào mồm ông, *** thẳng vào mồm ông.
Bà suy nghĩ ông là cái đéo gì , có phải bố mẹ của bà đâu mà nói gả được bà đi????
Khi đang chửi ông thì do tôi không biết câu chuyện đó nên tôi bảo bà nói ít thôi, không nói được gì hay thì đừng nói.
Và có chuyện sáng nay: Bà chửi tôi mất dạy.
Câu chuyện này nếu đúng thì ông quá chi là hãm rồi. Và tôi cũng nghĩ cả ông và bà đều thở thôi cũng ghét nhau thì hãy coi lời nhau nói là tiếng chó sủa đi?? đặt nặng lời nói của nhau làm gì để rồi sống mệt mỏi vậy????
Có thể bơ nhau đi mà sống không? Để nhà cửa yên tĩnh chút.
Nhận xét
Đăng nhận xét