Bài đăng

Đang hiển thị bài đăng từ Tháng 4, 2026

KHÔNG CẦN LÝ DO GÌ NHƯNG CON VẪN TRÁCH CÔ

Hình ảnh
Cay thật đó  Nói thật mình cũng không phải người có trách nhiệm gì đâu. Nhưng riêng đối với cháu mình (cháu nội nha) thì mình thấy mình cho đi quá nhiều rồi.  Ai nhìn vào cũng thấy mình đối với cháu mình còn hơn cả bố hay mẹ của nó. Nhiều lúc nghe nhiều quá mình cũng thấy đúng nhưng đâu đó mình lại không dám nhận vì mình đâu có vĩ đại vậy đâu.  Nhiều khi mình chỉ nghĩ đơn giản là mình chưa lấy chồng, chưa có người yêu và cũng lười ra ngoài nên thời gian đó mình ở nhà hỗ trợ tiền ăn học và để ý cháu mình chút thôi. Và dù là hiện tại mình cũng chưa bao giờ tưởng tượng cảnh sau này cháu mình sẽ cưu mang hay nuôi dưỡng mình cả.  Với tính cách tệ như mình thì việc truyền đạt hay trao giá trị đi để rồi nhận lại câu con trách cô thì nói thật mình quá thất bại rồi.  Thất vọng là có nhưng may mình đã xác định trước rồi, nên sự việc này xảy ra cũng càng giúp mình củng cố suy nghĩ phần nào. KHÔNG ĐƯỢC KỲ VỌNG VÀO BẤT KỲ AI. NHỚ NHÉ.

TƯƠNG LAI MUỐN RA ĐI NHƯ THẾ NÀO.

Hình ảnh
Nhiều lúc tôi thấy mình sống cũng đủ trách nhiệm rồi và cơ bản bản thân cũng không có nhu cầu sống thọ. Nếu không lấy chồng thì chắc sống đến lúc bố mẹ mất đi. Dành lấy chút tiền kiếm được đi du lịch một vài nơi để thoả mãn rồi chết sớm cũng là cách hay. Chỉ cần lúc đó 1. Bố mẹ đã mất, trách nhiệm báo hiếu đã xong 2. Dành chút tiền đi du lịch một số nơi để trải nghiệm và thoả mãn con mắt 3. Các cháu lớn lên khoẻ mạnh chút nè 4. Nuôi cái bảo hiểm để lúc chết không phải bận lòng thêm 5. Nhất định phải dành tiền để tự lo mai táng cho bản thân. Chắc tầm 50tr là đủ nhỉ???? Mong sao cuộc sống bình lặng chút, đừng ồn ào. Mình đâu cần cuộc sống rực rỡ gì cho cam mà sợ mãi bình thường như hiện tại thì một ngày nào đó mình trở lên thu mình, tự ti. Lúc đó ra đi là ổn rồi.